Con đường treTừ Tả Van chúng tôi men theo những đường dốc nhẹ bọc quanh ruộng bậc thang, lên tới một đỉnh đồi rồi qua một con thác. Dù khá mệt nhưng chúng tôi ít khi dừng chân nghỉ dọc đường và thầm nghĩ chuyến trekking này cũng khá nhẹ nhàng.
Qua khỏi con thác, đi thêm vài cây số dốc thoai thoải nữa, những ruộng bậc thang dần biến mất nhường chỗ cho các rừng trúc, tre, vầu, mai..... dày đặc, chỉ để lọt vài hoa nắng xuống con đường mòn. Những cây trúc ở đây tuy có thân rất mảnh nhưng lại mọc rất cao, có khi đến gần 10 mét.
Giữa trưa ngày đầu tiên, chúng tôi dừng chân bên một dòng suối để nghỉ ngơi và ăn trưa. Trước khi xốc ba lô để đi tiếp, Thắng báo trước cho chúng tôi về con dốc khá "chua cay" ở chặng đường sắp tới. Và quả thật từ bờ suối đi một đoạn tương đối bằng phẳng được vài trăm mét, chúng tôi bắt đầu gặp toàn những dốc trên dưới 45 độ. May thay, những đoạn đường này đều được rừng bao phủ nên chúng tôi không cảm thấy kiệt sức.
Trên đường lên bản Séo, chúng tôi còn gặp phải những đoạn sạt lở lớn mà đồng bào dân tộc ít người vẫn chưa kịp sửa chữa. Sáng sớm hôm sau, lúc chúng tôi chuẩn bị rời bản Séo đã thấy đồng bào Dao ở đây hăng hái vác cuốc đi sửa đường.